Khách điếm Duyệt Lai.
Sau khi về phòng, Băng Nhi trước tiên thu lại con trùng mảnh vắt trên khe lá cửa sổ, mở cửa sổ, rồi kiểm tra lại các góc, "Lúc chúng ta không có ở đây, không có ai vào phòng, An ca ca, an toàn!"
Tô An ngồi xuống bên bàn, cầm ấm trà định rót một tách, lập tức bị một bàn tay trắng nõn giật lấy, kiểm tra một lượt rồi mới rót trà đưa cho hắn, "An ca ca, ấm trà, tách trà cũng không có ai động vào, an toàn!"
Tô An nhếch môi cười nhẹ, "Băng Nhi thật lợi hại, thủ đoạn của yêu ma quỷ quái nào cũng không qua được mắt em."
Mắt Băng Nhi sáng long lanh, như dâng bảo vật mở túi áo ra, "Xem này, em có trùng mảnh giúp đỡ, chúng còn mảnh hơn cả sợi tóc, lại không có màu, đặt ở khe cửa sổ, khe nắp ấm trà, thành tách trà... căn bản không ai có thể phát hiện. Chỉ cần có người động vào những thứ này, chúng sẽ biến dạng, em nhìn là biết ngay."
Trong lòng cô rất vui.
Mình thật sự rất có ích, không phải là gánh nặng, An ca ca dẫn theo cô, cô thật sự có thể giúp được rất nhiều việc.
"Vậy nên An ca ca không khen sai đâu. Ngồi xuống uống tách trà đi, em cũng bận rộn cả buổi sáng chưa được nghỉ ngơi." Uống trước một tách trà, không có cảm giác gì lạ, Tô An mới rót cho Băng Nhi một tách, rồi lấy ra một gói mứt nhỏ mua trên đường về đưa qua, "Chuyện lần này thêm hai ngày nữa là xong, lúc đó có thể về nhà."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293873/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.