Bạch Úc giẫm giẫm lên hai cục đất trong vườn rau, khẽ gọi: "Vọng Bạch, Thạch Anh, ra đây."
"..." Điềm Bảo nhìn cục đất bị hắn giẫm cho bẹp dí, rơi vào trầm tư.
Cục đất không hề có động tĩnh.
Bạch Úc cũng không vội, quay người kéo Điềm Bảo làm bộ muốn đi: "Điềm Bảo về rồi, nếu hai người không muốn gặp thì cứ ở dưới đất đi, đợi Điềm Bảo thật sự nổi giận, sau này cũng không cần gặp nữa."
Hắn vừa dứt lời, chỗ cục đất lập tức có động tĩnh.
Hai cái đầu đồng thời phá đất chui lên, khi đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Điềm Bảo, lại vèo một tiếng trốn vào trong đất.
Một lát sau, lại từ từ, từ từ ló ra khỏi hố đất nhỏ.
Điềm Bảo xoa xoa mặt, trời đất bao la đúng là không thiếu chuyện lạ.
Là do cô kiến thức nông cạn, thật sự có người ngủ dưới đất.
Ánh trăng trên đầu dịu dàng sáng tỏ, chiếu rọi khuôn mặt của hai kỳ nhân, rất đơ, không có biểu cảm.
Nhưng động tác ló đầu ra lại mang đến cảm giác vô cùng cẩn thận, vừa như xấu hổ vừa như sợ hãi.
Điềm Bảo nhìn thẳng vào mắt họ, nghiêng đầu, gọi tên hai người: "Vọng Bạch? Thạch Anh?"
Cái đầu ló ra khỏi mặt đất lại nhô lên thêm một chút.
"Tại sao họ không muốn gặp ta? Ta đã đ.á.n.h họ à?" Điềm Bảo hỏi Bạch Úc.
"Không phải không muốn gặp. Hôm đó ngươi bảo họ bảo vệ tốt ông bà nội, nhưng ông bà nội vẫn bị người ta bắt đi. Ta nghĩ có lẽ vì lý do này, họ cảm thấy hổ thẹn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293871/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.