Đêm trăng trên đảo, ánh trăng sáng tỏ.
Ăn cháo xong, Lỗ ma ma nương theo ánh trăng dọn dẹp bát đũa, đỡ tốn dầu đèn.
Bên cạnh một già một trẻ ngồi đó đấu võ mồm, cũng không thiếu náo nhiệt.
"Kỳ lạ, sao lão đầu lại đến cái nơi ch.ó ăn đá gà ăn sỏi này? Chỗ ta ở rõ ràng không phải như thế này, ai ném gia gia đến đây?" Ông lão vắt chéo chân, lặp lại thắc mắc sau bữa ăn mỗi ngày.
Lỗ ma ma trả lời đến phát chán, "Chẳng phải đã nói với ông rồi sao? Ông với Điềm Bảo cùng rơi xuống biển, bị trôi dạt đến đây."
"Không thể nào! Người rơi xuống biển còn sống được? Cho dù trôi dạt vào bờ cũng là người c.h.ế.t rồi! Nha đầu thối ngươi nói xem, ta nói có đúng không?"
"Chưa c.h.ế.t."
Cô gái thốt ra hai chữ nhạt nhẽo, làm ông lão tức đến mức đôi mắt tam giác cụp xuống, "Vô vị! Lão đầu không chơi với ngươi nữa!"
Lỗ ma ma lắc đầu bất lực, cất bát đũa đã rửa sạch vào tủ nhỏ, nương theo ánh sáng ảm đạm nhìn quanh trong nhà.
Bọn họ sống ở đây hai năm rồi, căn nhà vẫn là dáng vẻ lúc mới đến, chưa sắm sửa thêm đồ mới gì.
Nơi này đơn sơ đến mức giường cũng không có, ngủ chỉ có thể trải chiếu dưới đất nằm tạm.
Duy nhất có là cái nồi sắt nhỏ sứt cán, và mấy bộ bát đũa tìm thấy trong góc.
Bàn ăn nhỏ và ghế đẩu trong nhà cũng là nhà hàng xóm thấy họ đáng thương, tốt bụng cho họ.
Hai năm trước bà tỉnh lại, mở mắt ra người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293855/chuong-506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.