Đêm.
Hoàng cung Nam Tang.
Trong cung Thanh Ninh đèn dạ minh châu sáng rực.
Trong phòng cờ được bố trí đặc biệt ở thiên điện, một già một trẻ ngồi bên bàn cờ cầm quân đối dịch.
Lão giả hạ xuống quân cờ cuối cùng, giọng nói uy nghiêm vang lên, "Con lại thua rồi."
Diêm Trường Không rũ mắt, "Kỳ nghệ của Hoàng tổ phụ cao siêu, tôn nhi cam bái hạ phong."
"Con không phải kỳ nghệ không tinh, mà là tâm không tịnh." Thái thượng hoàng hừ một tiếng.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Diêm Trường Không thấp giọng mở miệng, "Hoàng tổ phụ, nhất định phải làm như vậy sao? Bá tánh vô tội ——"
"Hừ, lòng dạ đàn bà!" Thái thượng hoàng hừ lạnh, sắc mặt cũng trầm xuống, "Kẻ làm đại sự tối kỵ do dự thiếu quyết đoán! Một tướng công thành còn khô vạn cốt, huống chi là hoàng quyền chí tôn! Đợi Nam Tang ta thống nhất thiên hạ, trăm năm ngàn năm sau, người đời chỉ nhớ đến công lao của vương giả, không ai nhớ đằng sau đã dùng thủ đoạn gì c.h.ế.t bao nhiêu người! Mấy trăm năm nay, đại lục Trung Nguyên luôn bị các nước chia cắt cai trị, mới có nhiều phân tranh không dứt! Chỉ có đạt được thống nhất vạn dân quy tâm, mới là thiên hạ thái bình thực sự!"
Nói xong, ông ta dịu giọng, thấm thía nói, "Không Nhi, khi con sinh ra mây lành đầy trời, Quốc sư phán rằng con là mệnh cách chí tôn, tương lai nhất định có thể dẫn dắt Nam Tang tái hiện thời thịnh thế. Con cũng thông minh từ nhỏ, luôn là người xuất sắc nhất trong đám con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293849/chuong-500.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.