Đêm khuya thanh vắng.
Người trong nhà đều đã ngủ say.
Ý thức của Điềm Bảo lại chìm vào không gian.
Dưới gốc cây lê, lão phụ nhân đang ngủ say sắc mặt lại tốt hơn một chút, hơi ấm ở tim cũng tăng lên đôi chút.
Điềm Bảo lau người cho bà một lượt, rồi đi đến bên suối kéo Thạch Anh đang chìm hẳn dưới đáy suối lên, kiểm tra vết thương trên đầu cô.
Vết thương vốn không thể khép miệng, trải qua hơn nửa năm uẩn dưỡng, chỗ vết thương đã sinh ra một lớp màng cực mỏng, phần mép đã có dấu hiệu lan vào giữa.
So với người bình thường, tốc độ lành thương này cực kỳ chậm chạp.
Điềm Bảo mím môi cười, nhưng lại cảm thấy rất hài lòng.
Chỉ cần có thể lành lại, chính là tốt rồi.
Lúc cô kiểm tra những vết thương đó, Thạch Anh ngoan ngoãn không nhúc nhích, mở to đôi mắt xám xịt, không chớp mắt nhìn cô.
"Đợi vết thương lành, tóc sẽ mọc lại. Không hói được đâu." Điềm Bảo nghĩ nghĩ, an ủi một câu.
Thạch Anh: "..."
"Vọng Bạch đâu?"
Con ngươi Thạch Anh từ từ liếc về một hướng nào đó.
Điềm Bảo đứng dậy đi đến chỗ đó, lôi người đang nấp dưới những tán lá d.ư.ợ.c thảo rậm rạp ra.
Sau đó phát hiện Uyên Ương Kiển được Vọng Bạch cẩn thận che chở dưới thân.
Vọng Bạch đang ấp kén.
Điềm Bảo: "... Phụt!"
Vọng Bạch chớp chớp mắt, tủi thân.
Hắn chỉ vào Uyên Ương Kiển, thân hình sắt thép làm động tác vặn vẹo.
"Kén rung rồi?"
"Đét!"
Lúc Điềm Bảo nhìn lại cái kén, vẻ mặt nghiêm túc hơn nhiều.
Khi lấy được Uyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293847/chuong-498.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.