Đầu của Thạch Anh chi chít những hố m.á.u.
Mép mỗi hố m.á.u đều bằng phẳng, là do bị người ta dùng d.a.o rạch ra rồi lột xuống, để lộ ra thịt và xương trắng bên dưới.
Vì có quá nhiều hố m.á.u, tóc còn lại trên đầu trở nên thưa thớt, từng lọn tóc rối bời dính trên da đầu và hố m.á.u, trông rất khó coi và đáng sợ.
Những vết thương đó cứ thế để trần, không chảy m.á.u, cũng không có dấu hiệu lành lại.
Rõ ràng là sau khi Thạch Anh trở thành Thần Binh mới gặp phải.
Nói một cách nghiêm túc, Thần Binh là người c.h.ế.t, nên một khi đầu bị thương, vết thương sẽ không bao giờ lành lại, sau này đều sẽ như vậy.
Thạch Anh lặng lẽ đứng đó, mắt xám xịt không có ánh sáng, mặt cũng bình tĩnh không biểu cảm.
Có lẽ tất cả Thần Binh đều như vậy.
Nhưng lúc này, mọi người xung quanh nhìn Thạch Anh như vậy, lại cảm thấy ngũ vị tạp trần, rất không thoải mái.
"Mẹ kiếp! Là tên vương bát đản nào làm!" Độc Bất Xâm sắc mặt khó coi.
Ông là một đại ác nhân hành sự không kiêng nể, chuyện đáng phẫn nộ nhất ông từng làm cũng chỉ là lần đó để chế tạo t.h.u.ố.c giải ôn dịch cứu người, đã lấy độc thối từ người c.h.ế.t.
Như Thạch Anh, dù bản chất là người c.h.ế.t, nhưng Thạch Anh có thể chạy, có thể đ.á.n.h, trong mắt ông đây chính là một con người.
Làm chuyện này với một con người, là lăng nhục! Ông, Độc Bất Xâm, cũng thấy khinh bỉ!
"Đắc đắc, đắc đắc đắc..." Vọng Bạch nhặt tấm vải đen bị vứt trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293835/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.