Nửa canh giờ sau.
Dạ yến tại điện Vĩnh Thọ chính thức bắt đầu, từ xa có thể nghe thấy tiếng tơ trúc, tiếng cười nói không ngớt truyền ra từ trong điện.
Điềm Bảo, Bạch Úc, Tô An và Tiểu Mạch Tuệ đứng ở hành lang thiên điện cách đó ba mươi trượng, buồn chán đến mức đầu sắp mọc rêu.
Tiểu Mạch Tuệ khoanh tay ngồi trên ghế dài trong hành lang, mặt mày u uất, "Quy củ trong hoàng cung lằng nhằng rắc rối quá nhiều, lại còn vô lý! Tại sao thị nữ và thị vệ không được vào dự yến? Không vào thì làm sao bảo vệ đại nhân nhà mình? Nếu bên trong có chuyện gì, chúng ta có mọc cánh bay cũng không kịp!"
Tô An ngồi ở đầu kia ghế dài, duỗi hai tay ngửa người dựa vào lan can, trong mắt phản chiếu ánh trăng, "Thôi đi, mắng cũng vô dụng, bị chặn ở ngoài đâu chỉ có bốn chúng ta, nhìn xung quanh xem, không phải toàn là người sao."
Một hành lang uốn lượn quanh co, trên các ghế dài đều có người ngồi, từng nhóm ba năm người, nhưng lại rạch ròi, rõ ràng không phải cùng một phe.
Những người đó cũng đều là người đi theo của các phái đoàn sứ thần.
Bạch Úc và Điềm Bảo cùng dựa lưng vào cột hành lang, mặc kệ những ánh mắt công khai và bí mật quét về phía này.
"Có Tây Lăng và Vân Tần ở đó, Cam đại nhân và lão già ở trong yến tiệc sẽ không bị cô lập hoàn toàn, cũng không xảy ra chuyện gì lớn." Bạch Úc thấp giọng nói chuyện với cô gái bên cạnh, "Đại điển của hoàng đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293819/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.