Trong nhà chính, than trong chậu lửa cháy kêu lách tách, hơi ấm ấm áp ngăn cách gió tuyết bên ngoài.
Những chiếc rổ đặt hai bên tường chứa đầy đồ Tết đã mua, trên sàng tre là những chiếc bánh dày còn mềm, trên xà nhà treo lủng lẳng thịt lợn khô, không khí Tết ngập tràn.
Cả gia đình họ Tô ngồi quây quần bên cạnh nói cười vui vẻ.
Bọn trẻ đều đã về, Tú Nhi cũng sinh nở bình an, đối với nhà họ mà nói quả là song hỷ lâm môn.
"May quá, may quá các con đã về, hôm nay thật sự đã dọa mọi người một phen." Nhớ lại lần sinh nở khó khăn của con gái, Tô lão thái vẫn còn sợ hãi, bà nhìn cháu gái, tay còn khoa chân múa tay, "Điềm Bảo, cái đó của con... cũng là y thuật à?"
Cái khoa tay đó là động tác Điềm Bảo cầm d.a.o rạch bụng.
Lúc đó trong phòng tình hình khẩn cấp, cháu gái nói gì bà làm nấy, đợi đến khi tận mắt nhìn thấy hai đứa cháu ngoại được lôi ra, bụng con gái được khâu lại, bà sờ mũi con gái vẫn còn hơi thở, liền trợn mắt ngất đi, còn ngất sớm hơn cả con rể.
Điềm Bảo sờ mũi, "Là y thuật."
"Cũng học từ Độc gia gia của con à?"
"Vâng."
Độc lão đầu có lời muốn nói, "Mười mấy năm trước sau khi khâu lại người đàn ông râu quai nón, ta và Điềm Bảo có thời gian rảnh là nghiên cứu luyện tập, những năm qua thịt thỏ khô trong nhà rất nhiều đều là do ta và Điềm Bảo xử lý."
Người lớn nhà họ Tô, "..." Bỗng nhiên cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293802/chuong-453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.