Phủ Trưởng công chúa, buổi chiều.
Trong đại sảnh, Trưởng công chúa ngồi ở ghế trên, một chén trà cứ bưng lên đặt xuống liên tục, đứng ngồi không yên: "Phượng Đường, muội nói xem Tiểu Bảo và tam muội rốt cuộc đang nói chuyện gì, sao lâu thế vẫn chưa xong?"
Nhị công chúa cười tủm tỉm trêu chọc: "Tỷ nói xem tỷ vội cái gì? Bất kể bọn họ nói chuyện gì, quan trọng nhất là Tiểu Bảo bình an trở về rồi, thế này không phải được rồi sao? Con trai một lúc không ở trước mặt là tỷ cuống lên như thế, chẳng lẽ tam muội còn có thể ăn thịt Tiểu Bảo chắc?"
"Mẹ con nói đúng đấy, dì, thật sự nói vội, cũng là con nóng lòng hơn mới đúng, con đến giờ vẫn chưa gặp biểu ca đâu." Cô gái trẻ ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư bên cạnh mở miệng cười nhẹ, mắt sáng răng đều, đoan trang hào phóng, mặc váy lụa màu hồng nước nhìn khoảng mười tám mười chín tuổi, nhưng mái tóc đen đã b.úi hết lên kiểu tóc phụ nữ có chồng.
"Đúng đúng, con vẫn chưa gặp biểu ca con đâu. Lúc con ra đời Tiểu Bảo đã thường xuyên chạy ra ngoài, luôn không ở nhà, quả thực chưa từng gặp con." Trưởng công chúa bị chuyển sự chú ý, sự nôn nóng toàn thân dịu đi không ít, nở lại nụ cười: "Biểu ca con lớn hơn con ba tuổi, dung mạo giống hệt Hoàng ngoại tổ mẫu con, chỉ là tính tình hoang dã hơn chút, biểu muội này của con thành thân đã hai năm rồi, biểu ca con vẫn chưa có nơi có chốn đâu."
"Nghe mẹ con nói đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293788/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.