Trong phòng tiếng người thì thầm.
Đám người nghe lén chuẩn bị náo động phòng vì tuổi đời còn quá trẻ, nhìn nhau chần chừ: Lên hay không lên? Trong lúc do dự không quyết, một cái đầu tổ chim u ám từ phía sau trồi lên: "Đều chạy đến đây hít gió tây bắc hả? Một đám nhát gan, không làm việc thì tránh ra, xem ông đây!"
Dứt lời cửa sổ phía trên đã mở ra, giọng nói của lão già vang lên lần nữa đã là ở trong phòng: "Ây da da làm cái gì thế này? Ngày vui tân hôn đại hỷ sao có thể tùy tiện động d.a.o động kiếm? Cất đi cất đi ngoan nào, lão đầu không phải đến quấy rối, là đến tặng quà! Nè nè, thấy chưa? Đây là t.h.u.ố.c gì ông không nói đâu, gọi ta một tiếng Tống T.ử Quan Âm là được!"
Đám tiểu t.ử và cô nương lập tức nghển cổ ngó vào trong phòng.
Lão già cười tủm tỉm đầy thiện ý, tự tay đổ bột t.h.u.ố.c vào bình rượu.
Bên cạnh, loan đao trong lòng bàn tay dượng xoay tít như chong ch.óng, râu quai nón cũng không che được hắc khí bốc lên trên mặt hắn.
Cô út ngồi bên mép giường, đã xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.
"Nhìn xem, lão đầu thật sự là đến tặng quà mà? Ngươi nói xem ngươi đang yên đang lành cầm d.a.o làm gì, uổng phí lòng tốt của lão đầu! Nếu không phải nể mặt Tú Nhi, lão đầu thèm vào mà để ý đến ngươi, hừ!"
Râu Xồm nghiến răng: "Nếu không phải nể mặt Tú Nhi —— Lão già kia, mau cút đi!"
Lão già lắc mạnh bình rượu mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293766/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.