Đêm nay có lẽ là lần Ngô thị nấu cơm hào phóng nhất từ trước đến nay.
Cơm trắng trong bát vun đầy, bánh bao bột mì làm một giỏ lớn, ăn thoải mái.
Còn đặc biệt nấu một nồi cháo thịt nhỏ, để lại nửa bát cho cháu trai Đậu Đậu, còn lại đều mang vào nhà kho, đích thân đút cho hai ông bà đang bệnh mê man ăn.
Củi ướt nấu cơm, khói mù mịt khắp sân, một đám người trong làn khói lại ăn cơm và bánh bao như sơn hào hải vị.
Dân làng sống gần đó ngửi thấy mùi thơm, nghe thấy tiếng động, không khỏi đến xem xét, đến khi thấy những con ngựa và những người ăn mặc sang trọng trong sân, lại lúng túng rời đi không dám vào.
Điềm Bảo và những người khác không để tâm đến chuyện này.
Bây giờ dân chúng tuy gặp thiên tai, nhưng chưa đến mức đường cùng, tạm thời không làm ra chuyện cướp bóc g.i.ế.c người.
Đợi chính sách cứu trợ của triều đình ban xuống, tình hình sẽ dần tốt lên.
Nhiều nhất là có người thấy nhà họ Hà có lương thực, mặt dày đến xin xỏ.
Nhưng trong tay thím út nhà họ Hà, những người đó không moi được gì.
Ăn cơm xong, Tô Văn và Tô Võ ở lại nhà họ Hà một đêm.
Điềm Bảo để lại t.h.u.ố.c chữa bệnh cho hai ông bà nhà họ Hà, rồi dẫn những người còn lại về nhà họ Lưu.
Giữa giờ Tuất, đêm đã khuya.
Một vầng trăng khuyết treo trên cao, ánh trăng chiếu xuống mặt nước đọng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Gió đêm cuối tháng chín se lạnh, mọi người ngồi trên lưng ngựa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293743/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.