Ngôi nhà dân cũ nát, tường vây sập một nửa, nhà bếp bằng tre gỗ đã bị lũ cuốn trôi.
Trong sân tuy nước không nhiều, nhưng khắp nơi đều là hố sâu bùn lầy, khiến người ta không thể đặt chân.
Lão hán ngồi trên mái hiên nhà chính mặc bộ đồ ngắn cũn cỡn màu xám vá chằng vá đụp, khuôn mặt già nua, tóc bạc trắng, nếp nhăn hằn sâu đầy vẻ chua chát tang thương, thân hình gầy gò.
Ông ngồi đó chân trần, ngơ ngác nhìn về phía này, nhìn những người lạ xông vào, chưa kịp hoàn hồn.
Ngoài sân, người thanh niên xông vào đầu tiên cao lớn tuấn tú, áo choàng dài màu xanh lam bị nước làm ướt dính vào người, vì đi quá vội nên tóc hơi rối, dù có lôi thôi như vậy cũng không làm giảm đi khí chất anh tuấn của chàng.
Đó là khí chất chỉ có thể được nuôi dưỡng trong một gia đình ấm no, người thân hòa thuận.
Phía sau thanh niên là hai cô gái nhỏ, một người da trắng như tuyết, xương cốt như ngọc, lạnh lùng tuyệt mỹ, một người ánh mắt nhàn nhạt đã có thể tạo ra áp lực cực mạnh, cũng không phải gia đình quyền quý không thể có. Một người xinh đẹp đáng yêu, mắt trong veo, toàn thân toát ra vẻ thân thiện, cũng là một đứa trẻ rất tốt.
Còn có thanh niên áo trắng, đẹp như tranh vẽ, trông quý phái nhất, chàng bước vào, sân nhà đổ nát như bị gán cho tội danh làm xấu mặt khách quý.
Lão già bước vào cuối cùng lại rất hợp với sân nhà tan hoang này…
Đôi mắt đục ngầu của lão hán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293739/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.