Đánh đ.á.n.h đùa đùa một hồi, đống lửa cháy to rồi, cả nhóm vây quanh đống lửa sưởi ấm nướng khoai lang.
Bởi vì có cái đuôi nhỏ đi theo, Điềm Bảo không thả Tô Vọng Bạch ra nữa.
Tránh cho trong đội ngũ đột nhiên có thêm một người, truyền đến tai các nước khiến người ta sinh nghi, nảy sinh rắc rối.
"Tỷ tỷ, Vọng Bạch cũng là người sắt, tại sao chỉ có huynh ấy có thể độn thổ, người sắt khác không biết?" Tiểu Mạch Tuệ dựa vào người tỷ tỷ làm nũng, đầu óc nghĩ đến chỗ kỳ quái cũng không nhịn, mở miệng là hỏi.
Đã nói đến chủ đề này, Tô Văn cũng có chỗ nghi hoặc: "Kỳ lạ hơn là tám người sống thành x.á.c c.h.ế.t trước mặt Vọng Bạch ngoan ngoãn lạ thường, người sống thành x.á.c c.h.ế.t nhưng là hoàn toàn không có tư tưởng và ý thức. Ta cực kỳ tò mò Vọng Bạch làm thế nào để bọn họ nghe lời?"
Nhất thời mấy đôi mắt nhìn chằm chằm Điềm Bảo, đợi giải đáp.
Vấn đề này làm khó Điềm Bảo rồi.
Nàng do dự một chút, cân nhắc nói: "Có thể là bị Vọng Bạch đ.á.n.h sợ rồi?"
"..." Mọi người mặt không cảm xúc.
Người sắt không có tư tưởng và ý thức, nàng nói cho ta biết bọn họ biết chữ sợ viết thế nào sao? Điềm Bảo sờ sờ mũi.
Nàng cũng không biết nguyên nhân rồi.
Chỉ biết Vọng Bạch và người sống thành x.á.c c.h.ế.t chắc chắn có chỗ nào đó khác biệt.
Ví dụ như cùng ở trong không gian, Vọng Bạch dần dần nảy sinh ý thức con người, nhưng người sống thành x.á.c c.h.ế.t không có chút thay đổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293710/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.