Kể từ đêm đầu tiên ở trong lều trại quân địch, nhóm người Điềm Bảo hiếm khi trải qua mấy ngày thanh tịnh ở Thục Đạo.
Ngoại trừ có người theo dõi từ xa tít tắp, không có bẫy rập, không có kẻ nào cố tình tìm đến cái c.h.ế.t.
Sau khi thăm dò địa thế Kim Ngưu Đạo từ đầu đến cuối, đến hẻm núi Minh Nguyệt thì thời tiết đã vào thu.
"Hẻm núi Minh Nguyệt là cửa ải hiểm trở quan trọng nhất của Thục Đạo, muốn vào nửa sau Thục Đạo, bắt buộc phải đi qua nơi này. Nếu xung quanh Thục Đạo xảy ra chiến loạn, Bắc Tương chỉ cần giữ vững nơi này, thì tương đương với giữ vững đường lương thực ba quân, cũng bằng giữ vững toàn bộ đường biên giới." Đứng trước vách núi dựng đứng như kiếm của hẻm núi Minh Nguyệt, Bạch Úc nói sơ qua tình hình hẻm núi Minh Nguyệt với người bên cạnh, sau đó chỉ vào doanh trại ngay trước mắt, "Đây là doanh trại nước Vân Tần, xem ra canh giữ ở đây là người Vân Tần."
"Sao cậu biết là Vân Tần?" Tô Võ tò mò? Bạch Úc giơ ngón tay cao lên một chút: "Trên lều cắm cờ hiệu Vân Tần, cậu chưa thấy bao giờ à? Chậc chậc, Vọng Bạch ăn lê còn có thể giữ lại chút nước lê trong bụng, những thứ tiên sinh dạy cậu cậu ăn vào một chút cũng không giữ lại, ỉa ra nguyên vẹn a."
Tô Võ: "..." Hắn mà phản bác được một chữ hắn sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Bạch Úc!
Độc Bất Xâm không nhớ thương cái gì khác, nhìn sắc trời đã chập choạng tối, xoa tay hăm hở: "Hôm nay nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293699/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.