Sáng sớm.
Tia nắng vàng đầu tiên xuyên qua sương sớm.
Trên ngọn núi sau làng, tiếng chim hót trong trẻo, dòng sông trong vắt ở đầu làng róc rách chảy, gợn lên những vảy vàng li ti.
Cánh đồng ven sông xanh mướt, gió nhẹ thổi hương lúa, những giọt sương trong vắt đọng trên lá cỏ ven đường tinh nghịch trượt xuống.
Chợ nhỏ bên ngoài rừng chướng khí lúc này đã rất náo nhiệt.
Bà lão họ Tô ngồi bên sạp thịt heo, trong giỏ trước mặt là rau xanh vừa hái trong vườn rau buổi sáng, tươi ngon mơn mởn.
Đôi giày vải dưới chân dẫm qua cỏ bị sương làm ướt, có chút se lạnh, nhưng không ngăn được nụ cười rạng rỡ trên mặt bà lão.
"...Đúng vậy, tối qua về muộn, các người đều nghe thấy động tĩnh à? Mấy đứa nhỏ vừa về, ồn ào lắm!" Bà lão cười sang sảng đáp lời những người xung quanh, đế giày cọ cọ trên lớp cỏ ẩm, cọ đi lớp đất ướt dính trên đế giày: "Đi đường mệt mỏi, nên sáng nay ngủ say, ta không gọi chúng dậy, để chúng ngủ thêm một lát. Mấy đứa nhóc con suốt ngày không biết bận rộn gì ở ngoài, lát nữa dậy nói là còn muốn vào nội thành đi dạo... Haizz, bà già này lười quản, không phải có câu nói chim mỏi về tổ sao? Mệt rồi biết đường về nhà là được!"
Sự phóng khoáng của bà lão khiến mọi người đều bật cười, chủ đề mới cũng được bàn tán sôi nổi hơn.
Lúc Điềm Bảo và mấy người dậy, mặt trời đã lên khá cao, người lớn trong nhà đã đi làm hết, trong bếp có để lại bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293683/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.