Cái tát tàn nhẫn đã mở ra công tắc hận thù của người tộc Bạch Mã.
Tất cả mọi người đều trừng mắt nhìn Liên Kiều, hận đến tận xương tủy.
"Ma ma, với loại đàn bà lòng dạ rắn rết này cần gì phải nói nhiều, g.i.ế.c ả đi!"
"Liên Kiều, ngươi đối phó với tộc Bạch Mã còn có lý do, nhưng những người khác trong Khương tộc đã làm gì sai? Mấy ngàn mạng người đó! Họ đều là những người đi theo ngươi! Sao ngươi có thể ra tay tàn nhẫn như vậy? Súc sinh!"
"Ma ma, g.i.ế.c con súc sinh này đi!!"
"G.i.ế.c ả!"
Sau khi tộc Bạch Mã tách khỏi bộ lạc tự lập, Liên Kiều ngấm ngầm chưa bao giờ ngừng đàn áp họ, nếu không tộc Bạch Mã của họ đã không sống khổ sở như vậy.
Nếu không có ma ma ở đó, tộc Bạch Mã có lẽ đã không còn.
Liên Kiều đối phó với tộc Bạch Mã của họ, còn có thể nói là vì lập trường hai bên khác nhau.
Nhưng những tộc nhân còn lại đã làm gì sai? Cả Khương tộc có mấy ngàn người, những người già nhìn Liên Kiều lớn lên, những người trẻ một lòng ủng hộ Thánh nữ, còn có những đứa trẻ ngây thơ chưa kịp lớn... vì tư lợi của Liên Kiều, tất cả đều bị chôn vùi dưới lớp tuyết lạnh lẽo!
Mà Liên Kiều lại không hề có chút hối hận!
Loại người này, đáng c.h.ế.t ngàn vạn lần!
Trong lúc người tộc Bạch Mã phẫn nộ mắng c.h.ử.i, A Ngân nằm trên tuyết không có phản ứng, hai mắt trống rỗng như một cái xác mất hồn.
Tiều Nô nằm ở một bên khác không nói một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293671/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.