Điềm Bảo lần đầu tiên trong đời ở điêu lâu.
Không có gì không quen, ngoài việc buổi tối hơi lạnh, một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm tỉnh dậy nghe tiếng người lao xao bên ngoài, mở cửa phòng bước ra hành lang tre nhỏ, vừa hay đụng phải người ở phòng bên cạnh đi ra.
Thanh niên mặc áo khoác mỏng màu trắng, sắc mặt có phần tái nhợt hơn thường ngày, dưới mắt có hai quầng thâm rõ rệt.
Điềm Bảo nghiêng đầu, trêu chọc: "Ngủ không ngon à?"
Nhận được một cái lườm của thanh niên, hắn nhướng mày: "Ngươi thì ngủ ngon nhỉ."
Cứ như người trúng cổ là hắn vậy.
"Điềm Bảo, ngươi có hơi vô tâm vô phế quá rồi đấy, hay là thiếu gia chia nửa trái tim cho ngươi nhé?"
"Không đẹp, không cần."
"Thế nào mới gọi là đẹp? Tạc thành hình hoa mẫu đơn cho ngươi?"
"Ta có thể cuộn ngươi thành hình hoa mẫu đơn, ngươi có muốn thử không?"
Thanh niên không hề sợ hãi, dán vào như một tên vô lại: "Cuộn đi, nhớ đi đâu cũng mang theo ta là được."
Khóe miệng Điềm Bảo giật giật, đá hắn văng ra nửa trượng.
Đứng trên hành lang tre nhìn ra ngoài, có thể thu hết phong cảnh trước mắt vào tầm mắt.
Tối qua lúc nàng và Bạch Úc đến Khương tộc, trời đã tối, bây giờ ban ngày nhìn lại nơi này, có vài phần mới lạ.
Khương tộc bốn bề đều là núi tuyết, đồng tuyết.
Cả bộ lạc sống trong một hõm núi được băng tuyết bao quanh, nơi ở đều là những điêu lâu được dựng bằng tre, gỗ, tầng dưới cùng của điêu lâu hoặc là chất củi khô, cỏ khô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293663/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.