Cháu gái vừa về chưa được mấy tháng, quay đầu lại đã phải đi xa.
Một lần hai lần, người lớn nhà họ Tô bây giờ đã rất quen, lúc chia tay, nỗi buồn có thể vắt ra cũng chỉ được nửa cân tám lạng.
Tết đến, chút buồn bã ít ỏi đó lại càng bị ném lên chín tầng mây.
Bữa tối đêm giao thừa đặc biệt đông đủ.
Hai nhà Tô, Hoắc cùng nhau ăn.
Tô An mời cha nuôi Đại Hồ T.ử đến.
Điềm Bảo mời cha nuôi Bách Hiểu Phong đến.
Bạch Úc dẫn theo cha ruột hiên ngang đến góp vui.
Người đông quá không ngồi hết, nhà chính, nhà bếp chia bàn bày món.
Độc Bất Xâm không thích ngồi cùng đám gian thương, cố chen vào bàn của bọn trẻ, ăn một miếng rau, vai run lên cười hai tiếng, ăn một miếng rau, vai run lên cười hai tiếng.
"Độc lão đầu, ông không phải đã bỏ độc vào bàn đó chứ?" Tiểu Mạch Tuệ là người đầu tiên nghi ngờ.
Tức đến mức lão già râu ria dựng đứng, "Ngày vui thế này, gia gia có phải là người làm chuyện làm cụt hứng đó không?"
Nói xong vẻ mặt lại lập tức chuyển sang đắc ý, "Qua Tết chúng ta sẽ xuất phát, tên rùa Bách Hiểu Phong đó sợ ta không đi, gặp là dặn một lần... Ôi chao, biết tầm quan trọng của gia gia rồi chứ? Các ngươi không có lão già ta là không được!"
Điềm Bảo gắp cho ông một đũa rau, "Vâng, chúng con không có ông là không được."
Một câu nói làm cho lão già đuôi vểnh lên trời.
Mấy tiểu t.ử không nỡ nhìn, không đưa Độc gia gia ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293631/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.