"Nam Cung Thanh Vũ... Nam Cung Thanh Vũ? Ngươi là Nam Cung Thanh Vũ?!"
Hồng Đức Đế nhìn chằm chằm vào nốt ruồi lệ màu đỏ dưới khóe mắt trái của thiếu niên, đồng t.ử dần dần giãn ra, mắt muốn nứt ra, "Là ngươi! Thì ra ngươi thật sự còn sống! Lẻn vào bên cạnh trẫm để báo thù!"
Khuôn mặt của thiếu niên sau khi mất đi vết sẹo xấu xí đã lộ ra dung mạo thật, dung nhan như ngọc, gợi lên ký ức xa xôi trong lòng đế vương.
Thiếu niên trông rất giống mẹ hắn! Nhưng lại có sự tàn nhẫn, lạnh lùng mà mẹ hắn không có!
"Ha ha ha ha..." Ngụy Ly cười có chút điên cuồng, hận thù chôn sâu trong lòng được giải tỏa hết trong tiếng cười, hắn lạnh lùng nhìn bộ dạng xấu xí của đế vương, từng câu từng chữ như d.a.o, "Thù g.i.ế.c mẹ, hận diệt tộc, sao có thể không báo? Nam Cung Dần, ta đã trở về, ta sẽ cho ngươi tận mắt nhìn thấy giang sơn của ngươi rơi vào tay ta như thế nào! Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi c.h.ế.t một cách thống khoái, thành làm vua thua làm giặc, ngươi thua rồi, thì hãy hưởng thụ mùi vị làm con kiến dưới chân ta!"
Thiếu niên cười, lần lượt kể tội, "Những người bị giam trong thiên lao, Hoàng hậu Thôi thị, Đức phi đều răm rắp nghe theo ngươi, Hộ bộ Thượng thư Tiêu Nghi, Đô Sát Viện Ngự sử Giản Hưng Học, Nội các Học sĩ Chung Hoài Lãng, Thái Thường Tự khanh La Trạch, Thông Chính Ty Phó sứ Dư Tài Vĩnh... đều là tâm phúc trong triều của ngươi, bọn họ đều phải c.h.ế.t."
Hồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293614/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.