Trong chốc lát, thiếu niên nửa người thò ra ngoài cửa sổ.
Ánh trăng chiếu vào đáy mắt hắn, tràn đầy ý cười.
Khóe mắt đầu mày đều có nụ cười nhẹ nhàng.
"Nhưng khi nàng đi đến ngoài cửa sổ, ta đã vui rồi."
Lông mày đang hạ xuống của Điềm Bảo lại tụ lại giữa trán, nhìn thiếu niên như nhìn một tên ngốc.
Cô là đặt mình vào vị trí của người khác, trên cây đã nghĩ đến ông bà, cha mẹ, Độc gia gia, sư phụ, sư nương, cha nuôi, chú Đoạn Đao, gã râu quai nón hai lần mới đến.
Sai thì nhận, cô không phải là người không dứt khoát như vậy.
Nhưng Bạch Úc cười như vậy, có bệnh à? Một ngón tay ấm áp và mát lạnh b.úng vào giữa trán cô, thiếu niên như làm ảo thuật bưng ra một đĩa bánh hoa hạnh, nháy mắt với cô, "Chúng ta đi tìm Tô An, Tô Văn, Tô Võ nhé?"
"Làm gì?"
"Bọn họ bây giờ chắc vẫn còn tức đến không ngủ được, dù có ngủ được chắc trong mơ cũng đang mắng nàng." Thiếu niên cười xấu xa, nhảy ra khỏi cửa sổ, kéo Điềm Bảo đi, "Lấy bánh hoa hạnh nhét miệng bọn họ!"
"..." Lòng bàn tay trống không của Điềm Bảo lật một cái, lặng lẽ xách theo một túi lê.
Nửa đêm, khắp nơi trên đảo yên tĩnh.
Phía tây đảo, các rạn san hô đứng sừng sững, dưới ánh trăng mờ ảo, sóng biển vỗ vào đá tạo nên một không gian kỳ quái và đáng sợ.
Dưới bóng râm của một rạn san hô nào đó, hai bóng người đang âm thầm ẩn nấp, không khí xung quanh còn sót lại mùi thơm ngọt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293606/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.