Nha môn biên thành.
Tiếng đ.á.n.h nhau không ngớt.
Hai bên từ hậu đường đ.á.n.h ra đại sảnh, rồi lại đ.á.n.h ra ngoài nha môn.
Hướng Tiền trốn dưới bàn xử án ở đại sảnh nha môn run lẩy bẩy, thỉnh thoảng lấy can đảm vén tấm khăn trải bàn rủ xuống đất nhìn ra ngoài, đập vào mắt toàn là binh lính giáp bạc và người áo đen nằm trên đất không rõ sống c.h.ế.t.
Hướng Tiền chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.
Ông ta chỉ muốn tham chút của cải, ung dung nhàn nhã ngồi trên ghế quan cho đến lúc về hưu, sao mà khó thế!
Lũ tiểu quỷ từ vùng đất lưu đày này, lần trước phá kho của ông ta, lần này là định phá luôn cả nha môn của ông ta!
Chiếc bàn khẽ rung lên, khăn trải bàn bị vén lên, một bóng đen nhanh ch.óng chui vào.
Người đến chỉnh lại chiếc mũ sư gia bị lệch trên đầu, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt của Hướng Tiền.
"..."
"..."
"Đại nhân, bên ngoài nguy hiểm quá, ti chức ở đây trốn cùng ngài."
"Bản quan vào đây nhặt đồ."
Hai người lại nhìn nhau, rồi mỗi người quay đi một hướng.
Haiz!
May mà, các nha sai cũng đều tìm chỗ trốn cả rồi, người c.h.ế.t đều là người không quen biết.
Sau này viết một tờ trình lên trên là xong chuyện.
Người không biết không có tội.
Dân chúng ngoài nha môn cũng đã sớm chạy hết.
Đánh nhau thật sự, ở biên thành không ai dám xem náo nhiệt, kẻo không cẩn thận lại thành vong hồn dưới đao.
Điềm Bảo cướp kiếm, c.h.é.m một nhát c.h.ế.t người, nhìn số binh lính giáp bạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293590/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.