"Ưm..." Người đàn ông m.á.u me đầm đìa nằm trên ghế dài, miệng lại phát ra một tiếng rên đau đớn, sắc mặt xanh xám càng đậm, đã mang theo t.ử khí.
Ngực bụng hắn để trần, một vết thương dài và sâu từ bụng trái đến trên n.g.ự.c, gần như c.h.é.m đôi cả người hắn.
— Chậm một chút là tên ch.ó này toi đời.
Lời của Độc lão lại vang lên bên tai, Tô Tú Nhi thở gấp, cuối cùng c.ắ.n răng, c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi, dùng cơn đau để ép mình bình tĩnh lại.
Không nhìn vào khuôn mặt xanh xám của người đàn ông nữa, cô nhìn chằm chằm vào vết thương ghê rợn, dùng phương pháp Độc lão dạy rửa sạch tay trước, rồi hạ kim.
Mũi kim đầu tiên xuyên qua da thịt, rào cản tâm lý cũng theo đó bị phá vỡ, bắt đầu đi kim nhanh ch.óng.
Cứ coi như mình đang vá quần áo! "Ta khâu vết thương cho ngươi, ráng chịu một chút, chỉ cần chịu được, ngươi sẽ sống sót."
"Không biết ngươi bị tấn công ở đâu, ngươi đã có thể chạy đến thôn Đồ Bắc cầu cứu, chắc chắn là muốn sống đúng không?"
"Cố lên, nhất định phải cố lên..."
Gã râu rậm như đã đi qua mấy lần quỷ môn quan, ở địa ngục mười tám tầng đã chịu đủ mọi cực hình.
Cảm giác đó thật tiêu hồn, hắn suýt nữa đã hồn bay phách tán.
Bên tai còn có một giọng nói lải nhải không ngừng.
Gã râu rậm đau đến mức toàn thân cơ bắp căng cứng, gân xanh trên cổ nổi lên, trong cơn mê man, toàn bộ sức lực đều dùng để chống lại cơn đau dữ dội và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293543/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.