Bảo bối nhỏ được nhắc đến bấy lâu cuối cùng cũng về nhà, Tô lão phu nhân đích thân dẫn hai cô con dâu và con gái vào bếp bận rộn.
G.i.ế.c gà mổ cá, bận rộn mà vui vẻ.
Đám tiểu t.ử vẫn bám lấy Độc lão đầu không chịu rời, người một câu ta một câu ồn ào đến mức đầu lão già cũng muốn nổ tung.
"Độc gia gia, sao ông và Điềm Bảo lâu vậy mới về? Con và Tiểu Võ tháng chín đã về đến nhà rồi, đại ca cũng chỉ về muộn hơn chúng con vài ngày!"
"Đúng vậy đó? Con tưởng hai người ham chơi nhiều nhất cũng chỉ muộn thêm vài ngày, kết quả đợi đến bây giờ, suýt nữa tưởng hai người ở ngoài xảy ra chuyện gì không về được!"
"Không cần nói, chắc chắn là dẫn Điềm Bảo và Bạch Úc đi chơi khắp nơi rồi, trừ gian diệt ác, cướp của người giàu chia cho người nghèo chứ gì! Độc gia gia, ông làm việc tốt thì cũng nên giúp mình một chút chứ, nhìn ông và Điềm Bảo... hai người ăn xin về à?"
Câu cuối cùng lão già không thể nhịn được, những cái tát piapiapia giáng xuống ba cái m.ô.n.g.
Nếu không phải nể mặt Điềm Bảo và Tú Nhi, nhất định sẽ khiến ba tên nhóc thối này khóc cha gọi mẹ, hừ! Nhưng vườn t.h.u.ố.c quả thực được chăm sóc rất tốt! Một mảng xanh mướt các loại d.ư.ợ.c liệu đều phát triển cực tốt.
Dược liệu đã chín, Tú Nhi còn giúp phơi khô bào chế, phân loại cất vào phòng t.h.u.ố.c của ông để tiện cho ông lấy dùng bất cứ lúc nào.
Lão già thầm nghĩ sang năm sẽ thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293534/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.