Tháng mười, trên đường phố Vân thành.
Một đám nha sai cầm bội đao, mặt mày hung thần ác sát, chạy từ đầu phố này đến đầu phố kia, lại từ ngõ bên kia luồn đến đầu ngõ bên này, liều mạng đuổi theo lão già mặc đồ rách rưới, trông điên điên khùng khùng phía trước.
"Đứng lại! Có giỏi thì đừng chạy!"
Lão già nhảy nhót khắp hang cùng ngõ hẻm, miệng không quên la lối, "Có giỏi thì đừng đuổi! Gia gia ngươi lập tức dừng lại!"
Dân chúng thò đầu ra xem náo nhiệt bên đường không biết bao nhiêu mà kể, ai nấy đều tò mò.
"Lão già này ta có ấn tượng, hình như mới xuất hiện ở Vân thành chúng ta hai ngày trước, sao lại gây sự với nha môn rồi? Gan cũng lớn thật!"
"Ngươi không thấy lão già đó dắt mũi đám nha sai như dắt ch.ó à? Người ta có võ công cao cường, tự nhiên là nghệ cao gan lớn, sợ gì nha môn?"
"Ta nghe nói tối qua phủ Dương đại nhân có trộm, không chỉ lục tung kho bạc mà còn trộm đến hai lần!"
"...!!"
Lão già đó bị đuổi cũng không oan.
Tuy Dương đại nhân không phải quan tốt gì, ngươi trộm thì trộm một lần là được rồi, một đêm trộm hai lần là vả mặt đại nhân, không phải ép người ta đuổi cùng g.i.ế.c tận ngươi sao? Còn ở đây mà chạy, mau ra khỏi thành đi!
Bên đường xem náo nhiệt còn có hai đứa trẻ, một lớn một nhỏ, một thiếu niên khoảng mười tuổi và một cô bé năm sáu tuổi, ăn mặc không sang trọng nhưng trông sạch sẽ, dung mạo cũng xinh xắn.
Hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293532/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.