Đêm.
Hoàng cung Đại Ly.
Tẩm điện Thừa Càn cung.
Trong điện nến sáng trưng, Hồng Đức Đế ngồi sau bàn viết, một đôi mắt dưới ánh nến chiếu rọi, hung ác, u ám.
Miêu Bình hầu hạ bên cạnh gần như không dám lên tiếng.
Viên Nghiêu và đám người đã trốn khỏi Trường Kinh được mấy ngày.
Quân truy đuổi của triều đình hết tốp này đến tốp khác bị tiêu diệt.
Bất kể là Cẩm Y Vệ hay ám vệ hoàng gia, hễ giao đấu với đám ô hợp đó, đều không một ai sống sót.
Đồng thời, tiếng nói nghi ngờ trong dân gian ngày càng nhiều, vô số văn hào đứng ra dẫn đầu, lên án triều đình.
Hoàng thượng bị áp lực, không thể không hạ chỉ gỡ bỏ lệnh truy nã dán trên cổng thành, bề ngoài tuyên bố sẽ điều tra lại chuyện năm đó.
Nói cách khác, Viên Nghiêu đã không còn là tội phạm bị truy nã.
Những hành động của triều đình đối với hắn chỉ có thể tiến hành ngầm, không thể công khai.
Viên Nghiêu là người xuất chúng trong số tiểu bối nhà họ Viên, mười hai tuổi theo cha trấn giữ biên quan, ra trận g.i.ế.c địch, không chỉ võ nghệ cao cường, dũng mãnh thiện chiến, mà còn giỏi bày binh bố trận, mười lăm tuổi bắt đầu tự mình lĩnh quân, trên chiến trường mưu lược trăm bề, dẫn dắt Viên Gia Quân của mình mỗi trận đều thắng.
Tài năng đại tướng đến nay vẫn chưa có ai sánh kịp.
Vì vậy, Viên Nghiêu không c.h.ế.t, hoàng thượng khó mà ngủ yên.
“Bốn người lớn, năm đứa trẻ, tinh binh mà trẫm huấn luyện nhiều năm, đối với những người này lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293525/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.