Tận mắt nhìn thấy nam t.ử tuấn mỹ “yếu đuối” bị bắt lên xe ngựa, đợi xe ngựa quay đầu đi xa, cô bé xinh đẹp, thanh tú trong đám đông mới mắt đỏ hoe, bi thương hét lớn một tiếng, “Cậu ơi—!”
Điềm Bảo không khóc được, vội nắm tay dụi mắt, cũng hét theo, “Cha ơi—!”
Cô bé lớn ôm cô bé nhỏ dường như lúc này mới hoàn hồn, loạng choạng đuổi theo phủ công chúa.
Có người dân nhìn không đành lòng, lại không dám dính vào chuyện này, chỉ có thể nhìn bóng lưng đứa trẻ lắc đầu thở dài, “Lại một gia đình tan nát, haiz.”
Quay lưng lại với người dân, chạy vào con hẻm vắng người của Tây Thị, Bạch Úc hạ giọng, giọng điệu đầy đắc ý, “Điềm Bảo, thế nào, anh đóng có giống không? Không thua Phong thúc thúc chứ?”
Điềm Bảo để thể hiện sự đau buồn, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn nhăn lại, “Không dựng một sân khấu kịch thật là lãng phí tài năng của ngươi.”
Sân khấu kịch là gì cô bé tạm thời không biết, nhưng lần trước Phong thúc thúc đã nói như vậy về Độc gia gia và Đại Hồ Tử.
“Ta làm vậy đều là để giúp đỡ, ngươi không tốt với anh thì thôi lại còn hay đ.á.n.h ta.” Bạch Úc tố cáo, nhưng trong mắt không có ý tố cáo, ngược lại còn có chút cưng chiều mà chính hắn cũng không biết, “Phía trước là phủ công chúa rồi, anh dẫn ngươi diễn thêm một lần nữa!”
“Được!” Điềm Bảo vỗ vào n.g.ự.c nhỏ, cô bé hiểu phối hợp!
Hai đứa trẻ mò đến trước cửa phủ công chúa, dưới sự uy h.i.ế.p của ánh mắt sắc bén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293520/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.