Lũ nhóc trong nhà muốn ra ngoài rèn luyện.
Biết được tin này, tiểu Tô gia rơi vào một khoảng lặng.
Các bậc trưởng bối nhà họ Tô ngồi trong nhà chính, im lặng hồi lâu.
Tô An, Tô Văn, Tô Võ đứng giữa nhà chính cũng không dám động đậy, chỉ có trong mắt là tràn đầy khát khao với thế giới bên ngoài.
Tô lão hán thấy vậy, ông nhìn sang bà xã, cuối cùng lên tiếng, “Bà nó, bà thấy thế nào?”
Môi Tô lão thái run lên, bà vẫn chưa hoàn hồn.
Bởi vì chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, lũ nhóc trong nhà sẽ rời khỏi gia đình.
Đi đâu chứ? Bọn họ là phạm nhân lưu đày, cả đời này phải ở nơi này cho đến lúc già c.h.ế.t.
Bây giờ đột nhiên nói lũ nhóc có thể ra ngoài, bà đương nhiên vui mừng.
Nhưng bọn trẻ ra ngoài là để rèn luyện, giữa đường sẽ gặp phải chuyện gì, nguy hiểm gì, những người già như họ ở nhà hoàn toàn không biết, làm sao có thể yên tâm được? Hoắc tiên sinh nói, đi hay không là do bọn họ tự quyết định.
Đi, thì kinh nghiệm và kiến thức sẽ song hành cùng nguy hiểm.
Không đi, thì an ổn và tầm thường sẽ gắn bó.
Tô lão hán nhìn ra sự do dự và lo lắng của vợ, thở dài, “Chúng ta là nông dân bình thường, con trai trong nhà mười hai, mười ba tuổi đã phải bắt đầu gánh vác gia đình, mười bốn, mười lăm tuổi bàn chuyện cưới xin, mười bảy, mười tám thành thân sinh con. Ba đứa nhóc năm nay cũng hơn mười tuổi, thêm hai ba năm nữa là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293505/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.