Điềm Bảo đã ăn thịt lợn.
Chưa từng thấy lợn.
Ngày hôm sau trong lớp học, mấy đứa trẻ đã bắt đầu thảo luận về lợn.
Tô An hai tay khoa chân múa tay, "Trước đây ở thôn Đại Hòe, có nhà nuôi lợn, ta đã thấy, to thế này này! Một con bán được không ít tiền bạc!"
Tô Văn, Tô Võ cũng đã thấy, hai mắt hau háu thở dài, "Tiếc là thôn Đồ Bắc chúng ta không có ai nuôi, nếu không chúng ta đã có thể đổi thịt lợn ăn rồi."
Ngụy Ly và Bạch Úc đều không nói gì, cả hai cũng chưa từng thấy lợn, bị ba đứa trẻ khinh bỉ.
Điềm Bảo không muốn nhập bọn với chúng, nép mình bên chân sư phụ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi, "Sư phụ, tại sao bà nội lại nói chuyện lợn với con?"
Hoắc T.ử Hành cười nói, "Cây cao trong rừng gió sẽ quật đổ, roi da quất trâu nhanh."
"Ý là gì ạ?"
Hoắc T.ử Hành ngẩng đầu nhìn mấy đứa trẻ vẫn đang bàn tán sôi nổi về lợn, phe phẩy chiếc quạt đứng dậy, "Hôm nay thời tiết đẹp, chúng ta không học trong nhà nữa, các con theo ta ra ngoài đi dạo nhé."
Hoắc thị đang nấu cơm trong bếp lập tức cất giọng, "Một khắc nữa là ăn cơm, đừng về muộn!"
"Được."
"Mấy đứa nhóc các con, trông chừng sư phụ của các con đấy!"
"..."
Sắp tháng mười rồi, ánh nắng gay gắt của mùa hè cuối cùng cũng dịu đi một chút.
Bước ra khỏi sân, ánh nắng từ trên cao chiếu xuống, rọi lên người hơi nóng, nhưng không đến mức không chịu nổi.
Lại có gió từ trên núi thổi xuống, xua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293486/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.