Người nhà họ Tô cũng đều ở bên bờ ruộng.
Ngay cả bọn trẻ con cũng chạy đến.
Nhìn cánh đồng lúa vàng óng trước mặt, vui mừng khôn xiết.
Vốn là chuyện vui, không ai muốn khóc, nhưng không kìm được.
Ở vùng đất lưu đày muốn trồng trọt t.ử tế, khó, quá khó.
Tô lão hán cúi người, bàn tay thô ráp vuốt qua những bông lúa trước mặt, quay đầu lại nở nụ cười với bà xã, “Bà nó ơi, lúa chúng ta trồng, có thể thu hoạch rồi.”
Bà Tô cũng cười, gật đầu, lại gật đầu, “Ừ, có thể thu hoạch rồi, có thể thu hoạch rồi…”
Tô Nhị không chịu nổi cảnh này, tay vỗ mạnh vào đùi, cao giọng hô, “Còn chờ gì nữa, bắt đầu làm việc! Mau thu hoạch lúa về mới là chuyện chính. Nếu thu hoạch muộn, bọn xấu bên ngoài không biết còn nghĩ ra trò gì. Đến lúc đó phá hoại mùa màng chúng ta vất vả trồng được, chúng ta thật sự phải khóc mù mắt!”
“Đúng vậy, mau thu hoạch! Các bà, về nhà lấy liềm, giỏ!”
“Ta đoán bọn người kia chắc chắn vẫn luôn theo dõi những cánh đồng lúa này của chúng ta, lần này nhất định sẽ tức c.h.ế.t chúng! Lúa chúng ta trồng ra, không cần nộp tô, không cần nộp thuế, tất cả đều là của chúng ta!”
“Của chúng ta, của chúng ta! Ha ha ha ha ha!”
Không khí vốn có chút ngột ngạt trước đó vì mấy câu nói sau này đã tan biến, không khí vui vẻ bắt đầu lên cao chưa từng có.
Những người phụ nữ, bà già bên bờ ruộng trước đó xúc động đến rơi lệ, khóe miệng đều nhếch đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293472/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.