Tô Nhị lăn một vòng trong mương nước bên bờ ruộng, rồi đi đến bên cạnh Trường Đông, nằm xuống đất phơi nắng.
Hắn tiện tay vỗ vào bắp chân Trường Đông, “Ngươi vừa rồi ấp a ấp úng muốn nói gì thế? Không phải ta cười ngươi, ngươi thật sự là đàn bà, có gì thì nói nhanh đi, có phải có chuyện muốn nhờ ta và đại ca giúp không? Giúp được thì bọn ta không nói hai lời!”
Trường Đông không để lại dấu vết thu chân về, vết bẩn trên ống quần khiến hắn muốn đá Tô Nhị xuống ruộng lần nữa, bẩn không chịu được?!
“Ta, ừm, lần trước bông, chưởng quỹ có phạt ta, làm việc không cho ta ăn cơm, ta phải tự mua, mua đồ ăn… tiền tiết kiệm mấy ngày trước đã tiêu hết… thật sự không chịu nổi, ta muốn hỏi xem ta có thể ăn cơm ở nhà các ngươi trước được không? Đợi lĩnh lương ta nhất định sẽ trả lại tiền cơm… “Trường Đông cúi đầu xuống n.g.ự.c, giống như một con ch.ó vàng bị oan ức, lí nhí, “Ta ba ngày chưa ăn cơm rồi… trước đó một ngày cũng chỉ dám ăn một bữa… thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi, nếu, nếu không được cũng, cũng không sao…”
“Ha, ta tưởng chuyện gì to tát, không có cơm ăn sao ngươi không nói sớm? Đi, dẫn ngươi về nhà lấp đầy bụng!” Tô Nhị cũng không phơi nắng nữa, kéo Trường Đông đi.
Tô Đại cũng lên bờ, đuổi theo từ phía sau, thở dài, “Sáng sớm ta đã hỏi ngươi chưởng quỹ có phạt ngươi không, kết quả ngươi không nói thật! Ngươi xem có phải là tự làm khổ mình không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293462/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.