Tháng ba ở núi Đồ Bắc, không khí vô cùng sôi nổi.
Dân làng chỉ ước gì có thể ở ngoài đồng ruộng cả mười hai canh giờ một ngày.
Ươm mạ, đào mương dẫn nước, ngâm ruộng, cấy lúa.
Trên đồng ruộng mỗi ngày đều vang lên tiếng cười.
So với núi Đồ Bắc, núi Đồ Nam lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Vạn Phúc tức đến độ muốn thăng thiên.
Dự tính tồi tệ nhất mà họ từng nghĩ tới quả nhiên đã trở thành hiện thực.
Núi Đồ Bắc được đằng chân lân đằng đầu, không chỉ trồng ruộng mà còn trồng cả một vùng ruộng lớn.
Ruộng đất trải dài khắp bờ sông Thanh Hà, quy mô sắp bằng một phần ba ruộng tá điền của Vạn Gia Trang nhà hắn, mà lương thực trồng ra còn không cần nộp tô thuế!
Tin tức truyền đến Vọng Thước Lâu, Bách Hiểu Phong gảy một khúc Dương Xuân Bạch Tuyết.
“Thập Nhị Mã Đầu muốn xem bản tọa và Độc Bất Xâm c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau để ngồi không hưởng lợi, không ngờ cuối cùng Vọng Thước Lâu chẳng hề hấn gì, ngược lại Thập Nhị Mã Đầu lại chịu thêm tổn thất.” Hắn nhếch môi cười lạnh, tiếng đàn dưới ngón tay vẫn ung dung, “Sau này sẽ có thêm nhiều người đổ về núi Đồ Bắc, Đại Hồ T.ử có phản công hay không, cũng đã định trước là sẽ thua.”
Chủ đề này kết thúc, hắn liền không nhắc tới nữa.
Chuyển sang chuyện khác.
“Người mới đến Lưỡng Cực Phường tháng trước, trong đó có một kẻ thân thủ không tệ, đã thắng liên tiếp mười lăm trận trên võ đài… Bạch gia đã ký t.ử khế với hắn?”
Tùy tùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293454/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.