Giữa tháng mười hai, núi Đồ Bắc lất phất trận tuyết đầu tiên.
Chỉ sau một đêm, trời đất đã được bao phủ bởi một màu bạc, khắp nơi tuyết trắng xóa.
Dưới chân núi Đồ Bắc mọc lên rất nhiều nhà tranh và lều cỏ, dù vậy, cứ dăm ba bữa lại có một nhóm người khác từ nơi khác kéo đến.
“Dốc Mã Động, khe Hồ Lô, vách Hồng Thổ… khắp nơi đều có người di cư đến, thậm chí còn có người từ bên núi Đồ Nam qua.”
Trong nhà chính của Tô gia, một chậu lửa được đốt lên, cả nhà quây quần trong nhà sưởi ấm qua mùa đông.
Tô Đại nói về những hộ dân mới đến, liên tục thở dài: “Nghe họ nói đều là ở nơi cũ không sống nổi nữa mới lấy hết can đảm đến đây. Hai hộ từ núi Đồ Nam đến là để bảo vệ vợ con không bị cướp, bán, còn hơn năm mươi người ở dốc Mã Động là không muốn bị ép đi làm tá điền…”
Trong chậu lửa, củi cháy tí tách không ngừng, Tô Nhị cầm que cời lửa thỉnh thoảng lại chọc vào đống tro tàn còn sót lại sau khi củi cháy hết. “Phần lớn là để tránh nạn lớn hơn mà đến. Những người đó thật sự coi chúng ta là người có năng lực có thể che chở cho họ, bây giờ ngày nào tôi cũng không dám ra ngoài, ra ngoài là bị người ta lạy, chuyện này thật là…”
“Nơi người ăn thịt người mà.” Sắc mặt Tô lão phu nhân có chút nặng nề, nói: “Những người chạy đến đây, ít nhiều đều có liên quan đến Thập Nhị Mã Đầu. Bây giờ mọi người đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293451/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.