Bên cạnh mộ Đoạn Đao.
Hàng mi như bàn chải của Điềm Bảo khẽ run, cô bé từ từ mở mắt trong vòng tay của lão già.
Từ lúc nuốt viên t.h.u.ố.c đến khi tỉnh lại, đúng như lời Độc Bất Xâm nói, một khắc, không hơn không kém.
Độc Bất Xâm chưa bao giờ nghi ngờ khả năng kiểm soát độc của mình, tâm trạng bi t.h.ả.m vì bé con tỉnh lại mà tốt hơn một chút, vừa định nhếch mép cười, thì thấy bé con chép miệng, có vẻ chưa đã thèm: "Độc gia gia, còn không?"
Nói không chưa đủ, bé con giơ tay lên, lại muốn lật tìm kho báu trên cái đầu tổ chim.
Khóe miệng Độc Bất Xâm cứng đờ, càng tuyệt vọng hơn: "Bảo, ta còn chưa nói con đâu! Đừng quậy! Thuốc không thể ăn bừa! Những thứ Độc gia gia cho con đều là ta đã đặc biệt thay đổi công thức, kiểm soát độc tính! Sau này ngoài những thứ Độc gia gia cho, con không được ăn bất cứ loại t.h.u.ố.c nào, con yêu!"
Nói xong, lão bế bé con đứng dậy lao về sân nhỏ nhà họ Tô, trước khi đi không quên đá nát tấm biển gỗ chướng mắt, đá vào hố, lại xúc hai nắm đất rắc lên che đi mảnh gỗ vỡ, giả vờ như mình chưa làm gì.
Bên này, vợ chồng già nhà họ Tô còn chưa nghĩ ra phải nói với Độc lão thế nào để vừa diễn đạt rõ ý, vừa không làm lão không vui, thì lão già đã lao về, tự động nhét bé con vào tay họ, vội vàng dặn dò: "Trông Điềm Bảo trước, trông cho kỹ, lát nữa ta lại đến đòi người!"
"..." Nói "đòi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293433/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.