“Tùng tùng tùng tùng cheng, tùng tùng tùng tùng cheng…”
Tháng tám, gió nhẹ mang theo chút oi bức.
Lão già rảnh rỗi, ăn trưa xong lại vác tiểu Điềm Bảo, dắt theo ba cái đuôi nhỏ, chuẩn bị ra ngoài lêu lổng.
Vừa ra khỏi cổng sân nhà họ Tô, người đàn ông ôm đao tựa vào góc tường cất giọng nhàn nhạt: “Không đi báo thù nữa à?”
Độc Bất Xâm dắt đám trẻ bước đi với dáng vẻ bất cần đời, nghênh ngang đi qua, bóng lưng toát lên vẻ phóng khoáng bất kham. “Ta cũng muốn đi lắm chứ, nhưng chẳng phải tiểu Điềm Bảo bám người quá sao? Con bé nói muốn ta sống thật lâu, khà khà khà khà! Bách Hiểu Phong, tên tiểu nhân đó âm hiểm thế nào ngươi còn không biết sao, lỡ như lão t.ử c.h.ế.t trong tay hắn, bốn đứa nhóc này chẳng phải sẽ khóc c.h.ế.t à? Thôi thôi, đại trượng phu co được duỗi được, quân t.ử báo thù mười năm chưa muộn. Đợi ta rảnh rỗi rồi sẽ đi tìm tên ch.ó c.h.ế.t đó tính sổ, không vội.”
Ba đứa nhóc Tô An nghe thấy hai chữ báo thù, lập tức nhíu mày trừng mắt: “Độc gia gia, người muốn báo thù sao? Khi nào đi, chúng con giúp người!”
Bọn chúng vẫn chưa quên được dáng vẻ đáng sợ của Độc gia gia khi chúng tỉnh dậy chạy vào nhà chính ngày hôm đó.
Nghe cha nói chỉ thiếu chút nữa là Độc gia gia thối rữa luôn rồi!
Trước kia ở thôn Đại Hòe, lúc chúng còn nhỏ như vậy, bị người ta đ.á.n.h còn biết về nhà mách bà nội, để bà nội ra mặt báo thù cho chúng.
Lần này Độc gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293425/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.