Ba đứa nhóc Tô An không nghĩ nhiều như người lớn, chỉ biết trong nồi vẫn còn cơm thừa.
Ba đứa bưng bát vây quanh nồi cơm, mắt long lanh, “Ông ơi bà ơi, cha, mẹ, còn cơm thừa! Chúng con ăn một chút được không ạ? Một chút thôi!”
Cơm trắng đó!
Bọn chúng đã rất lâu rồi không được ăn cơm trắng!
Tuy mỗi ngày thức ăn đều rất ngon, nhưng bọn chúng vẫn rất nhớ cơm và mì!
Người lớn nhìn nhau.
Cuối cùng, bà lão Tô lên tiếng, “Phần cơm còn lại chia đi. Người này tuy đến kỳ lạ, nhưng xem cách hành xử của hắn, cũng coi như có quy củ.”
Tô Nhị vừa rồi còn đang mắng người, lúc này được mẹ già cho phép, là người đầu tiên lao đến bên nồi cơm, “Để con chia, để con chia! Mẹ nói không sai, người đó cũng có quy củ, lúc đi hắn còn đích thân nói, gạo mì coi như tiền cơm! Đã là ăn chung, dĩ nhiên không thể để hắn ăn chùa! Ôi chao, cuối cùng cũng có cơm ăn rồi! Ngửi mùi cơm thơm này, không cần ăn thức ăn con cũng có thể và hai bát lớn!”
Tô Đại thấy vậy, cũng một tay cầm một cái bát đi đến bên nồi cơm, “Ăn! Múc cho cha mẹ trước, còn lại chúng ta chia sau!”
Cơm thừa trong nồi không nhiều, Tô Tú Nhi sợ gây họa cho gia đình, lúc nấu cơm không dám cho nhiều gạo, chỉ ước lượng nấu phần cho một người đàn ông.
Cả nhà nhiều người như vậy chia nhau, thực ra chỉ được một ít cháy nồi còn sót lại.
Tô Tú Nhi, “Hay là con… con nấu thêm chút nữa?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293396/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.