Ngoài bếp nhà họ Tô, góc tường có đặt một cái thùng nước, dùng để lấy nước hàng ngày.
"Tối qua không biết có phải mệt quá không, ngủ say như c.h.ế.t." Tô Đại ngồi xổm bên thùng gỗ súc miệng xong, đặt cốc gỗ lên giá đan bằng mây phía sau, lại múc một gáo nước lạnh tùy ý vỗ lên mặt, nói không rõ lời, "Hôm nay dậy hơi muộn, lát nữa ăn sáng xong phải tranh thủ đi gánh nước, nếu không sẽ không đủ dùng."
Tô Nhị ngáp dài từ nhà chính đi ra, đứng dưới mái hiên vươn vai, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu lên mặt anh ta, hai quầng thâm mắt to đùng hiện rõ, "Nếu không phải lũ ch.ó đó đến gây sự, chiều hôm qua chúng ta đã có thể đổ đầy ao chứa nước rồi. Ăn sáng xong tôi đi gánh nước cùng anh, để tránh lát nữa lại có người đến, lại mất nửa ngày không làm được việc, lỡ việc."
Giọng mắng của Tô lão bà lập tức từ nhà chính truyền ra, "Hai đứa c.h.ế.t tiệt, sao thế? Đánh nhau còn nghiện à, mong người ta đến cửa à? Có đ.á.n.h được chúng mày không! Chỉ có giỏi gào thôi!"
"..." Mặt Tô Nhị khô khốc, lủi thủi đi vào bếp.
Trong bếp, Lưu Nguyệt Lan và Hà Đại Hương đã sớm bận rộn, Tô Tú Nhi đứng sau bếp mở nắp nồi, một luồng hơi nước trắng nóng hổi lập tức bốc lên, mùi cá thơm lan tỏa.
"Ôi, sáng nay ăn cá à!" Tô Nhị xoa tay tiến lên, nghển cổ nhìn vào nồi.
Cá trắm khô to bằng hai lòng bàn tay sau khi được hầm mềm, nằm trong nước dùng trong đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293391/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.