Người nhà họ Tô tức giận đến mặt mày tái mét.
Đây đâu phải là cho họ chọn? Trồng một mảnh vườn rau mỗi tháng phải nộp một lạng tiền thuế! Không nộp thì thu dọn đồ đạc cút khỏi đây tìm nơi khác ở! Rõ ràng là ép họ đến c.h.ế.t!
Những người này cố ý lấy họ ra làm gương, để răn đe những người hiếu kỳ đứng ngoài xem! Dám không tuân theo quy củ của những người này, đây chính là kết cục!
Mà quy củ của những người này, chính là muốn sống, chỉ có thể đi làm nô lệ cho họ! Mặc cho họ bóc lột! Ngoài ra không có cách nào khác!
Ngoài sân nhà họ Tô lúc này đã tụ tập rất nhiều người, im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Đều là những người sống gần nhà họ Tô.
Nhìn kỹ có thể thấy mắt họ càng thêm u ám, sự tê liệt và bất lực toát ra từ người họ cũng càng đậm hơn.
Quả nhiên là vậy, thế đạo này không có hy vọng, người sống ở tầng lớp dưới cùng chỉ có thể mặc người ta xâu xé, không có con đường sống nào khác.
Nhà họ Tô mới đến, vườn rau như một mầm sống vừa nhú, cuối cùng vẫn bị người ta dập tắt từ trong trứng nước.
Tô Đại tức giận đến cực điểm, tiến lên một bước che chắn gia đình sau lưng, nghiến răng nghiến lợi nhìn tên côn đồ trước mặt, "Chúng tôi bị lưu đày đến đây là để khai hoang! Đã là đất lưu đày, đất khai hoang, căn bản không có chuyện địa bàn của ai! Tất cả đất có thể khai hoang ở đây đều là vật vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293386/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.