Đối với người nhà họ Tô, người phụ nữ trẻ đẹp thu lại vẻ uy nghiêm, ra hiệu cho ma ma đỡ người dậy.
"Các vị không cần cảm ơn ta, ta cũng là bị tiếng cười thu hút đến. Vừa rồi cuộc đối thoại giữa các vị và Trương quản sự ta đã nghe một ít, rơi vào hoàn cảnh như vậy, các vị vẫn có thể không phẫn thế ghen đời, oán trời trách người, vẫn lạc quan hòa thuận, thật sự đáng quý." Người phụ nữ cười hiền hòa, "Lần này, coi như là duyên phận, gặp được người có duyên thôi."
Nói xong, người phụ nữ khẽ nhíu mày, nghiêng đầu che miệng ho nhẹ vài tiếng.
Tô lão phụ thấy vậy, lòng chợt động, nhớ ra trên xe gỗ còn mấy quả lê mà cháu gái nhỏ sáng nay ném ra chơi, lập tức quay người đi lấy, quay lại đưa đến trước mặt ma ma, lời nói lại là nói với người phụ nữ: "Phu nhân, đây là mấy quả lê chúng tôi mang từ nhà đi, tội phụ cảm kích phu nhân tương trợ, đây là thứ duy nhất cả nhà chúng tôi có thể lấy ra được, xin phu nhân đừng chê. Tôi nghe phu nhân có chút ho, đem những quả lê này cùng đường hầm nước uống, có thể làm dịu cổ họng."
Người phụ nữ ngẩn ra, một lúc sau gật đầu với ma ma đang chờ lệnh, ma ma mới nhận lấy những quả lê đó.
Một miếng vải vuông cũ nhưng sạch sẽ, trên đó đặt bốn quả lê.
Quả nào cũng to bằng nắm tay đàn ông trưởng thành, màu vàng nhạt, vỏ mịn không một chút tì vết.
Đến gần có thể ngửi thấy mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293368/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.