Từ chạng vạng đợi đến đêm, gần một canh giờ, dài như vô tận.
Tuyết rơi liên miên cuối cùng cũng tạnh, gió lạnh vẫn gào thét dữ dội.
Những người ở ngoài trời tuyết đều là dân nghèo, vội vàng chạy ra ngoài, không có nhà che gió, không có chậu lửa sưởi ấm, chỉ một lát đã lạnh cóng tay chân, nói chuyện lưỡi cũng không thẳng được.
Người nhà họ Tô cũng vậy.
Cả một gia đình, không có một bộ quần áo đủ ấm, lớp bông cũ trong áo bông mặc trên người đã sớm ngả vàng, cứng lại, căn bản không thể chống lạnh.
Mấy đứa trẻ lạnh đến mức răng va vào nhau lập cập.
Lo lắng con bị lạnh, Lưu Nguyệt Lan gọi cả ba đứa lại, chen chúc nhau trong chiếc chăn mỏng.
Như vậy cũng không khá hơn bao nhiêu.
Tô lão phụ nhìn ngọn núi tuyết đã lâu không có động tĩnh, nghiến răng: "Đi, về nhà!"
Nhà họ Tô một mảnh hỗn độn.
Khi tuyết lở, đất rung núi chuyển, sân nhỏ cũ nát của nhà nông trong cơn chấn động tường nhà nứt vỡ, mái nhà sụp đổ, trên đất vương vãi xà nhà gãy, gỗ mục, nồi niêu xoong chảo.
May mà nhà chính ban ngày vừa được gia cố, ngoài việc mái nhà sập một nửa, vẫn có thể ở tạm được.
Bếp là t.h.ả.m nhất, lúc này đã không thể gọi là bếp, chỉ là một đống đổ nát, bới đất đá lên, đâu đâu cũng thấy mảnh vỡ bát sứ bị chôn vùi bên dưới.
"Con dâu thứ hai, tìm ít củi đốt một đống lửa ở nhà chính cho bọn trẻ sưởi ấm trước. Lão đại, lão nhị dọn dẹp nhà cửa, xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/5293353/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.