Sau khi ngâm suối nước nóng một lúc, mấy người họ ngồi đánh bài xem phim ở dưới lầu một. Nhan Hạc Kính bỗng dưng nảy ra ý tưởng sáng mai dậy sớm đi leo núi, mấy người còn lại cũng đồng ý hứa hẹn dậy sớm các kiểu.
Trong sự náo nhiệt của bộ phim hài, vậy mà Nhan Hạc Kính vẫn ngủ gục được, anh mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường lúc nào không hay.
Nhan Hạc Kính là người dậy sớm nhất, lần lượt đi gọi từng người dậy, nhưng ai cũng lăn qua lăn lại, than tới than lui, hoàn toàn quên sạch lời hứa son sắt tối hôm qua.
Dù có hơi lề mề nhưng lúc họ xuất phát cũng chỉ mới có bảy giờ sáng. Muốn lên núi thì trước hết phải bắt xe buýt, nhưng mà vấn đề là lúc đến thì chỗ bán vé xe vẫn chưa mở cổng.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, cổng sắt vẫn đóng im ỉm, xung quanh không có lấy một bóng người, chỉ có vài cửa tiệm bán đồ ăn sáng và mấy cửa hàng tiện lợi mở cửa sớm.
Khổng Tuyền đọc lớn cái bảng trước cửa nhà ga: "Thời gian bán vé từ 8 giờ sáng đến 6 giờ tối."
Nhan Hạc Kính chỉ có thể cười hì hì xin lỗi: "Chỉ cần chờ nửa tiếng nữa thôi."
Khổng Tuyền hừ lạnh: "Trời lạnh vầy, hay là chúng ta tìm quán nào ăn sáng trước đi."
Nhan Hạc Kính liền gật đầu đồng ý, tỏ ý sẽ mời mọi người chầu ăn sáng này để tạ lỗi cho việc sáng nay lôi mọi người dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khach-la/3166824/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.