Tang Du cảm thấy CPU trong não mình cũng bị cháy khô rồi.
"Cậu cho thật đấy à?"
"Ấy không, Giang Lê đòi thật đấy à?"
"... Không phải, ý tớ là... thôi cậu đừng nói, đợi tớ một lát." Tang Du chống lên chiếc bàn trong phòng trực ban của đoàn chủ tịch, tu ừng ực nửa chai nước mới khiến đại não đã khô cạn bắt đầu hoạt động lần nữa.
Hiển nhiên Hề Trì vẫn còn chưa tỉnh lại sau cơn chấn động từ câu "Cậu lấy tiền của tớ đi nuôi Giang Lê" kia, đợi tới lúc phản ứng được, cậu bèn chộp lấy cuốn đề thi mô phỏng tổng hợp ba mươi tám bộ cạnh tay ném qua: "Đã bảo là mượn rồi mà."
"Tiền của tớ với tiền của cậu thì khác gì nhau? Chẳng phải... Trọng điểm bây giờ là tiền sao???"
Tang Du căn bản không có cách nào suy nghĩ.
Trước đó lúc Hề Trì hỏi Giang Lê thích cái gì, cậu ta nói không cần đâu, đầu tiên là Giang Lê chẳng thiếu gì cả, ngay cả những thứ nhỏ nhặt nhất, nguyên nhân cơ bản chính là cậu ta biết Giang Lê không cần mấy thứ này.
Nhiều năm quen biết với Giang Lê nói cho cậu ta biết, lấy mối quan hệ giữa cha mẹ hai nhà và trường học, Giang Lê sẽ không mặc kệ chuyện của Tiểu Trì, bên phía nhà trường bàn bạc đổi chỗ ngồi và ký túc xá xong, Tiểu Trì sợ làm phiền Giang Lê, nhưng thực ra cậu ta không để tâm cho lắm, bởi vì cậu ta biết Giang Lê cũng sẽ không để ý đến vậy.
Với cậu ta mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3514153/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.