Hôm sau.
Khi ánh dương đầu tiên rơi xuống, người dân trên trấn nhỏ rời giường bắt đầu ngày mới. Các vị khách vẫn ngủ say chưa tỉnh, hương hoa tulip được gió nhẹ đưa vào phòng qua cửa sổ.
Vị khách đang ngủ say trở mình, để lộ nụ cười ngọt ngào như đang mơ một giấc mơ đẹp.
"Á!" Một tiếng hét thất thanh vang vọng cả căn nhà, làm đàn chim đang đậu trên cây bị giật mình bay tán loạn. Tiếng nói ngọt ngào của nữ chủ nhân truyền đến đứt quãng: "Ông trời của tôi, đây là ai làm! Ha... Đáng chết..."
Người bị bừng tỉnh đầu tiên là Trần Kha, phòng của anh ta ở ngay đầu cầu thang, là căn phòng gần phòng khách nhất. Khi nhận ra mình lại ngủ say như thế này, sắc mặt của Trần Kha trở nên khó coi, anh ta mặc quần áo vào sau đó nhanh chân đi xuống nhà xem tình huống.
Khi anh ta đẩy cửa ra thì những người khác cũng đang mở cửa thăm dò xung quanh. Cậu bé và Hứa Mạn Mạn cùng một phòng, nó dò nửa cái đầu ra sau lưng Hứa Mạn Mạn, tròng mắt xoay chuyển không biết nghĩ gì, sau đó lại nhìn về phía Diệp Tương Ly ở sau cùng.
"Ồn cái gì?" Nam An ở phòng bên cạnh mặc một chiếc váy ngủ tơ tằm màu hồng nhạt, cô ta lười nhác dựa vào cửa, không kiên nhẫn hỏi.
Trần Kha vốn muốn xuống nhà nhưng thấy vậy thì lập tức dừng bước, ánh mắt anh ta nhanh chóng đảo qua người Nam An, sau đó mất tự nhiên nhìn sang hướng khác.
"Hình như dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-thuc-he-voi-moi-tinh-dau-da-qua-doi/2896862/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.