*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Lan Lan
Beta: Chiêu Chiêu
"....."
Trong đầu Diệp Nam Kỳ lập tức vang lên lời nói của Thẩm Độ, nháy mắt hơi ngây ra, thậm chí anh còn nghi ngờ có thể những lời mình nghe được không phải là tiếng Trung, máy móc phân tích từng chữ từng chữ một.
Những lời này mang đến lượng tin tức lớn đến mức khó có thể thừa nhận được.
Ánh mắt anh cổ quái mà nhìn chằm chằm Thẩm Độ một lát, hàm súc nói: "Thẩm Độ, cậu có từng nghe nói đến một loại bệnh?"
Trực giác của hắn cho biết những lời anh nói sẽ không hay ho gì, trước tiên chuẩn bị tốt tâm lý mới hỏi: "Bệnh gì?"
"..... Bệnh "thánh phụ" [1]." Diệp Nam Kỳ mỉm cười nói.
[1]: Cùng nghĩa với từ thánh mẫu đó các bạn. Ý chỉ người quá tốt, đơn thuần, lương thiện, nghĩ trên đời ai cũng tốt.
Không phải bị bệnh này, thì sao lại vô duyên vô cớ đối tốt với anh, còn nói ra những lời có khả năng gây tổn thất tinh thần như vậy.
Quả nhiên không phải lời tốt đẹp gì.
Thẩm Độ hơi buồn bực, duỗi tay vò loạn tóc của Diệp Nam Kỳ, ánh mắt không né không tránh, thẳng tắp đối diện với anh, nhẹ cong khóe môi: "Nói đùa."
Diệp Nam Kỳ chưa từng thấy ai dùng biểu tình nghiêm túc như vậy để nói đùa, bất chợt hoảng hốt, phân vân xem lựa chọn lùi bước hay là nên hỏi tiếp, liền dời ánh mắt: "Tôi muốn ngủ."
Vẫn là chọn lùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-voi-tinh-dich-ket-hon-cung-tinh-dich/1320472/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.