Edit: Chiêu Chiêu
Beta: Lan Lan
Thấy Diệp Nam Kỳ nhìn chằm chằm bó hoa kia, giống như mèo con đang căng thẳng. Ý cười của Thẩm Độ chợt tắt, đi qua nhìn, lấy tấm card từ trong tay cậu, thấp giọng đọc câu thơ kia, cười như không cười: "Rất lãng mạn."
Ngón tay Diệp Nam Kỳ lạnh đi, trầm mặc nhìn động tác của hắn.
Thẩm Độ không tiếp tục nói chuyện, sắc mặt của hắn lạnh xuống, giơ tay xé tấm card, tiện tay ném vào thùng rác. Đem áo khoác của mình khoác thêm cho Diệp Nam Kỳ, lúc này mới cười nói: "Đi thôi, nên ăn cơm, dạ dày anh không chịu nổi."
Diệp Nam Kỳ nhấp nhấp môi, hơi mỉm cười: "Ừ."
Trước khi ra cửa Thẩm Độ cầm lấy bó hoa, lật lật ở bên trong một chút, quả nhiên tìm được một cái máy nghe trộm.
Hai người liếc nhau. Diệp Nam Kỳ sau khi đã sửa soạn xong, mặt không đổi sắc cầm lấy bó hoa. Lúc xuống lầu khi đi ngang qua thùng rác, liền ném bó hoa kia vào.
Thật biến thái.
Thẩm Độ nghĩ, nhìn người bên cạnh rõ ràng đang có tâm sự nặng nề.
Là ai điên cuồng như vậy? Paparazzi? Hay là...... khi Diệp Nam Kỳ truy tìm chân tướng lại chọc phải phiền toái?
Bất kể là ai...... Hắn ta lại có thể giám sát người chặt như vậy.
Cả buổi Diệp Nam Kỳ đều thất thần, chỉ ăn cơm chiều qua loa, khi trở về cũng không vào phòng mình.
Thẩm Độ rót cho cậu ly nước ấm rồi đi ra ban công gọi điện thoại. Diệp Nam Kỳ nhẹ nhàng thở ra một hơi, nghĩ đến câu thơ tình trên tấm card,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-voi-tinh-dich-ket-hon-cung-tinh-dich/1320460/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.