Edit: Lan Lan
Beta: Khánh Vân
Trong nháy mắt Thẩm Độ có chút hoài nghi Diệp Nam Kỳ có phải bị Hoàng Bì Tử (cách gọi một loại chồn của người Trung Quốc) ăn rồi, nằm trên giường chính là một con chồn tiếu lí tàng đao ( trong nụ cười giấu dao).
Trên mặt Diệp Nam Kỳ bình tĩnh tự nhiên nhưng trong lòng lại có chút trống rỗng.
Dù sao biểu tình của Thẩm Độ nhìn..... giống như tùy thời có thể nhào đến chỗ cậu mà loạn côn đánh chết rồi ném ra ngoài.
Không khí xấu hổ lại trầm mặc.
Diệp Nam Kỳ nghĩ đến bộ phim truyền hình mới xem lúc chiều, nỗ lực để mình dựa sát theo hướng "tiểu kiều thê của tổng tài bá đạo".
Muốn trong đơn thuần hàm chứa chút mị hoặc, trong mị hoặc lại hàm chứa thanh thuần.
Diệp đại minh tinh trầm tư, cảm thấy kỹ thuật diễn của mình ở phương diện này đặc biệt không đủ, nên đánh giá lại.
Ánh mắt Thẩm Độ quái dị mà nhìn cậu một lát, bỗng nhiên nhấc chân lên, hai ba bước tiến lại, ngồi trên giường.
Diệp Nam Kỳ phải phí một lượng sức lực lớn mới khống chế được thân thể mình không lập tức nhảy dựng lên, chớp chớp mắt với Thẩm Độ, cười đến hồn nhiên.
Không phải Thẩm Độ cảm thấy cậu phiền sao, vậy cậu sẽ không ngừng lượn lờ trước mặt hắn, để hắn phiền chết! khiến hắn ghê tởm đến chết đi!
Cậu len lén nghĩ, bất ngờ trước mắt tối sầm lại, trán bị hôn một cái.
Diệp Nam Kỳ trợn mắt há miệng nhìn Thẩm Độ, hắn lại không nhanh không chậm mà đáp trả: "Ừ, bảo bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-voi-tinh-dich-ket-hon-cung-tinh-dich/1320443/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.