CHƯƠNG 49
Đợi X quét qua một lượt xác nhận không có mối nguy tiềm ẩn, hai người lần lượt dừng lại trước cửa.
"Mật thất sao?" Hách Á Nặc Tư nói.
Ngay sau đó, họ nghe thấy một tiếng "cạch", cánh cửa trước mắt hé ra một khe nhỏ. Cảnh Khu nắm lấy tay cầm kéo mạnh ra, một lối cầu thang tối om dẫn thẳng xuống lòng đất hiện ra trước mắt.
"Xuống chứ?" Cậu nhìn Hách Á Nặc Tư.
Hách Á Nặc Tư: "Tôi đi sau."
Cảnh Khu gật đầu, thận trọng bước xuống. Khi cả hai đã đứng trên bậc thang, cánh cửa phía sau "cạch" một tiếng đóng sầm lại. Tức thì, xung quanh chìm vào bóng tối đặc quánh. Cảnh Khu gọi X liên tiếp mấy lần nhưng không có phản hồi, ngay cả vòng phòng thủ trên người họ cũng biến mất từ lúc nào.
Linh hồn trí tuệ đã mất hiệu lực. May mà v.ũ k.h.í vẫn còn, nếu gặp nguy hiểm thì đây là lớp bảo vệ cuối cùng.
"Hách Á, anh ở đâu?"
Câu trả lời của Hách Á Nặc Tư vang lên ngay sát tai trái cậu, ngay sau đó một bàn tay mò mẫm vươn tới. Cảnh Khu nương theo tiếng động cực nhỏ mà nắm c.h.ặ.t lấy nó. Bàn tay đó ấm áp và khô ráo, xoa dịu nỗi bất an đột ngột nảy sinh trong lòng cậu. Thật bất ngờ, lối cầu thang ban đầu trông có vẻ hẹp nhưng lại đủ rộng để hai người đi song song.
Cảnh Khu suy nghĩ vài giây, hỏi: "Anh là Hách Á thật chứ?"
Hách Á Nặc Tư cười khẽ: "Cậu nghĩ trên đời này còn ai giả mạo được tôi sao? Đi theo nhịp chân của tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-hop-dong-voi-truc-ma-enigma/5300557/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.