CHƯƠNG 37
Cảnh Khu cúi đầu nhìn đi nhìn lại trên cổ tay mình, rồi tiến lại gần Hách Á Nặc Tư hai bước, ôm chầm lấy hắn.
"Tiểu Khu?"
Cảnh Khu khẽ đáp một tiếng, ôm c.h.ặ.t hơn nữa.
"Cảm ơn anh, Hách Á."
"Cậu nói cảm ơn tôi nhiều lắm rồi, tai tôi sắp chai đến nơi rồi đấy, hay để tôi cho cậu xem nhé."
"Thế sao?" Cảnh Khu quay sang phía tai hắn, nhìn ngắm từ trên xuống dưới, nhìn đến mức vành tai màu lúa mạch kia nhuốm một tầng đỏ rõ rệt.
"Anh lại lừa tôi." Cậu nói, "Rõ ràng mọi thứ bình thường, chẳng qua là hơi nóng thôi."
"Ai bị cậu nhìn bằng ánh mắt nồng nhiệt thế này mà chẳng thấy thẹn thùng cơ chứ?"
Vừa dứt lời, Hách Á Nặc Tư liền cảm thấy vành tai mình bị hôn một cái.
"Tiểu Khu, cậu..." Không lẽ lại ngà ngà say rồi sao? "Anh tưởng tôi lại say rồi à?"
Hách Á Nặc Tư: "Cậu thực sự không cài hệ thống đọc tâm thuật trên người tôi đấy chứ?"
"Không có. Vì tôi cực kỳ hiểu anh. Giờ tôi vẫn đang tỉnh táo lắm, có muốn nghe tôi đếm sao không?"
Hách Á Nặc Tư do dự vài giây rồi đáp: "Được thôi." Nếu say thật, đếm một hồi chắc là ngủ được luôn, cũng tiện.
Nghĩ đoạn, Hách Á Nặc Tư lấy hai chiếc ghế nằm từ kho của du thuyền ra, mỗi người một chiếc, cùng Cảnh Khu nằm xuống, mặt hướng về phía bầu trời đầy sao.
"Một ngôi sao, hai ngôi sao, ba ngôi sao..." Cảnh Khu đưa ngón tay ra điểm từng ngôi một. Hách Á Nặc Tư quay sang nhìn cậu.
"Nhìn tôi làm gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-hop-dong-voi-truc-ma-enigma/5287175/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.