CHƯƠNG 29
Cảnh Khu cau mày: "Chẳng lẽ lại có dị biến?"
"Khó nói lắm, đợi sau khi tôi về, hai người hãy đến viện nghiên cứu một chuyến đi. Tình hình cụ thể phải đợi kết quả kiểm tra ra mới xác nhận được."
"Hiểu rồi."
Ba người nói thêm vài câu chuyện vụn vặt rồi kết thúc liên lạc.
"Lại nữa rồi." Cảnh Khu nhìn Hách Á Nặc Tư, "Tình trạng của anh không ổn định, việc chú ý thêm là điều không thể tránh khỏi."
"Tôi đang nói cậu đấy." Hắn chỉ chỉ vào lông mày của Cảnh Khu, "Mãi mới giãn ra được một chút."
Cảnh Khu mím môi, ẩn hiện chút ý cười: "Tôi quen rồi."
"Đây không phải là thói quen tốt đâu." Hách Á Nặc Tư đặt hai tay ra sau gáy, "Chuyện chưa tới thì không cần nghĩ nhiều, nghĩ nhiều chỉ tổ hại thân thôi. Biết đâu lại là kết quả tốt thì sao."
"Hy vọng là vậy."
"Cười một cái đi."
"Giọng điệu này của anh thật kỳ quặc."
Hách Á Nặc Tư vẫn cười hì hì: "Thế sao? Tôi không thấy vậy. Mau, cười một cái nào."
"Làm gì có chuyện anh bảo tôi cười là tôi cười ngay được. Thế anh cười một cái cho tôi xem nào."
Vừa dứt lời, Hách Á Nặc Tư liền "hê hê hê" cười thành tiếng.
Cảnh Khu: "..."
"Ngưỡng mộ không?" Hách Á Nặc Tư hỏi.
Cảnh Khu dở khóc dở cười nhìn hắn, cuối cùng giơ ngón tay cái lắc lắc hai cái: "Quả thực có chút bản lĩnh."
"Đúng rồi đó, vui vẻ chút có phải tốt không, suốt ngày căng mặt ra, có phải đang đắp mặt nạ đâu." Nói đoạn, hắn dùng hai ngón tay ấn vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-hop-dong-voi-truc-ma-enigma/5273702/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.