CHƯƠNG 27
Cảnh Khu cảm thấy mình đã chạy rất lâu, rất lâu. Phía trước trắng xóa một mảnh, phía sau không còn đường lui. Cậu chạy thêm vài bước, đột nhiên, hai bóng người xuất hiện trước mắt.
"Cha, mẹ!" Cậu hét lớn, chạy về phía họ. Hai người phía trước dường như không nghe thấy tiếng cậu, vẫn cứ lẳng lặng tiến về phía trước. Cậu vẫn hét, hét đến khản cả giọng, cổ họng đau rát không thôi, nước mắt lã chã rơi không dứt.
"Tại sao không thể nhìn con một lần nữa? Tại sao cha mẹ không thể dừng bước chân lại?"
"Con nhớ cha mẹ lắm!"
"Con thực sự, thực sự rất nhớ cha mẹ mà!" Cậu gào thét.
Kế đó, cậu thấy hai bóng người ấy chậm rãi quay người lại. Khoảnh khắc ánh mắt chạm vào khuôn mặt họ, niềm vui sướng trào dâng tức khắc tan thành mây khói. Trên mặt họ đều đeo mặt nạ ác quỷ, xuôi theo mặt nạ nhìn xuống, chỉ thấy cổ và tứ chi họ đều bị khóa bởi những sợi xích dày cộm. Cậu trố mắt nhìn ác quỷ từng bước tiến về phía mình, mà cậu thì lui không còn đường lui. Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng động trầm đục, vang vọng bên tai.
Không! Đừng qua đây!
Vì quá đỗi hoảng loạn, nhất thời cậu chẳng thể làm được gì. Giá mà không nghe thấy thì tốt rồi, giá mà không nhìn thấy thì tốt rồi, giá mà chẳng biết gì cả thì tốt rồi.
Đột nhiên, một bàn tay từ phía sau vươn tới, che mắt cậu lại. Sau đó, cả người cậu bị xoay ngược lại.
"Sợ rồi sao?" Tiếng cười trầm thấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-hop-dong-voi-truc-ma-enigma/5273700/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.