CHƯƠNG 20
Sự cố dở khóc dở cười về video khoa giáo dần bị thời gian làm phai nhạt. Hách Á Nặc Tư và Cảnh Khu đôi khi tình cờ nhắc lại cũng chỉ cười trừ cho qua, không còn vẻ quẫn bách như trước.
Cơn bão kéo dài ba ngày rốt cuộc cũng đi đến hồi kết, trời chuyển âm u. Đối với những "dân câu" mà nói, đây là thời điểm buông cần khá lý tưởng.
Chỉ có điều...
Hách Á Nặc Tư nhìn Cảnh Khu đang đứng trên bãi cát, đối phương đang vụng về móc mồi vào lưỡi câu, chuẩn bị quăng cần.
"Cậu chắc chắn ở đây câu được cá? Chứ không phải mấy c.o.n c.ua cát nhỏ à?"
"Tại sao lại không?" Cảnh Khu đáp lại một cách đầy lý lẽ.
Hách Á Nặc Tư cười không nổi: "Cậu chắc chắn mình biết câu cá biển không đấy?"
"Tôi từng câu ở ao của Bệ hạ rồi."
"Chưa từng câu cá biển bao giờ?"
Cảnh Khu đáp: "Chưa, nhưng chắc cũng tương tự thôi."
Hách Á Nặc Tư: "..."
"Cậu là Cảnh Khu thật đấy chứ? Có bị thứ quái quỷ gì nhập hồn không vậy?"
Cảnh Khu nhìn hắn đầy khốn hoặc.
"Cứ thế này mà đòi thi đấu với tôi à, đi theo tôi."
Cảnh Khu vội vàng thu cần câu đi theo, ngạc nhiên nhìn chiếc du thuyền nhỏ không biết đã đậu trên mặt nước từ lúc nào.
"Cái này hình như không phải đồ nhà tôi."
"Của tôi, mới qua kiểm định an ninh của Đế quốc vài ngày trước."
Cảnh Khu không nhịn được quan sát thêm vài lần, chiếc du thuyền này rất mới và sạch sẽ, là mới mua sao? "Lên đi."
Hai người vừa ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-hop-dong-voi-truc-ma-enigma/5266484/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.